BÀ – NGƯỜI VỖ VỀ TỪNG KÍ ỨC TUỔI THƠ CỦA CON
BÀ – NGƯỜI VỖ VỀ TỪNG KÍ ỨC TUỔI THƠ CỦA CON
Thông tin lớp Sirius – ôn thi HSG chuyên sâu: https://forms.gle/7JGnemLi95VtTbPF7
Nếu cuộc đời được ví là dòng sông, thì có lẽ rằng gia đình chính là nơi phù sa bồi nên những bờ bãi tâm hồn đầu tiên. Ta được nuôi dưỡng, được vỗ về từ vòng tay của những người yêu thương ta nhất. Ở đó là sự tần tảo thầm lặng của cha, là lòng bao dung ấm áp vô bờ bến của mẹ, là sự sẻ chia ngọt ngào của anh em và là sự vun đắp của mọi thành viên . Ai ai trong hai tiếng “gia đình” ấy cũng đã tạo nên một bầu trời tuổi thơ đầy dấu ấn.
Giữa vô vàn nguồn yêu thương quý giá ấy, có một hình bóng dường như vượt lên trên quy luật của thời gian và không gian, neo đậu sâu sắc nhất vào cõi hồn ta. Đó chính là Bà – người vỗ về những kí ức tuổi thơ thuở bé, người cầm giữ ngọn lửa của cội nguồn quả thực là cội rễ, là điểm tựa tĩnh lặng và sâu sắc nhất trong miền tâm thức mỗi người. Ta lớn lên trong hơi ấm vô điều kiện ấy, vô tư đón nhận, vô tình lãng quên sự hữu hạn của thời gian. Nhưng rồi, khi trưởng thành khi đối diện với sự trống trải của cuộc sống mới chợt nhận ra rằng: Điều đáng sợ nhất không phải là đi tìm một điều gì đó, mà là mất đi một điều đã từng thuộc về mình. Lúc ấy, mọi sự nuối tiếc, mọi khao khát níu giữ đều hóa thành lời thốt nghẹn ngào, day dứt. Đoạn thơ trích từ “Thưa ngoại con mới về” của tác giả Lam, chính là một sự thức tỉnh đau xót, một tiếng lòng thổn thức của đứa cháu đã lớn, đã đi qua giông bão để rồi giật mình nhận ra giá trị vĩnh cửu của hơi ấm ấy:
“Nếu như con biết trước
rằng sẽ có một ngày
con sẽ lạc mãi mãi
hơi ấm một bàn tay
con sẽ ôm chầm lấy
nức nở trong lòng bà
để thời gian chẳng thể
mang bà của con xa
ước gì, con biết trước
khi còn là trẻ thơ
để chẳng ngồi tiếc nuối
trong giấc mơ bây giờ.”
Khổ thơ trích từ “Thưa ngoại con mới về” vang lên như một tiếng nấc nghẹn ngào, chất chứa sự day dứt tột cùng của người cháu khi nhận ra giá trị vĩnh cửu của tình Bà đã bị sự hữu hạn của thời gian cướp đi. Mở đầu bằng những giả định đầy xót xa:
“Nếu như con biết trước
rằng sẽ có một ngày
con sẽ lạc mãi mãi
hơi ấm một bàn tay”,
Nhân vật trữ tình đã dựng lên một kịch bản ly biệt không thể tránh khỏi. Hơi ấm bàn tay ấy là biểu tượng cho cả một tuổi thơ được bao bọc, chở che, là nguồn sống tinh thần mà ta đã vô tư đón nhận. Chỉ đến khi đối diện với chữ “lạc mãi mãi”, nỗi đau không còn là sự mất mát đơn thuần, mà là sự hối hận vì đã không kịp trân trọng bến đỗ bình yên duy nhất của đời mình. Tất cả dẫn đến một khát vọng tuyệt vọng muốn phản kháng lại định luật của tạo hóa: ôm chầm lấy nức nở trong lòng bà, dùng chính hành động thiết tha và nước mắt hối hận để níu giữ Bà, để thời gian chẳng thể mang Bà của con xa. Cái ôm ấy là sự gào thét của người trưởng thành khi khao khát trở về làm đứa cháu bé bỏng, khao khát làm chủ thời gian dù chỉ trong một khoảnh khắc.
Khổ thơ khép lại bằng lời ước đầy chua chát, là câu hỏi lớn nhất mà người trưởng thành luôn tự vấn mình:
“ước gì, con biết trước
khi còn là trẻ thơ
để chẳng ngồi tiếc nuối
trong giấc mơ bây giờ.”
Hai tiếng “ước gì” gói ghém sự chua xót của việc nhận ra chân lý quá muộn màng. Sự hối tiếc đã trở thành một thực tại day dứt, bởi giờ đây, đứa cháu chỉ có thể tìm về Bà, tìm về hơi ấm ấy trong giấc mơ – một không gian hư ảo, không thể chạm tới. Đây chính là hình phạt tinh thần lớn nhất dành cho những ai đã từng vô tâm với cội nguồn.
Khép lại những dòng thơ đầy tự vấn, chúng ta càng thấm thía về vị thế của bà. Không chỉ là người vỗ về những kí ức, mà còn là hiện thân của ngọn lửa cội nguồn bất diệt. Có lẽ rằng, tình Bà cháu là thứ tình cảm vô giá, là bến đỗ bình yên nhất mà cuộc đời ban tặng. Bài học sâu sắc mà đoạn trích gửi gắm chính là một lời thức tỉnh khẩn thiết đối với mỗi người chúng ta, hãy trân trọng và yêu thương vô điều kiện khi còn có thể. Đừng để tuổi trẻ vô tâm lướt qua, để rồi khi trưởng thành, ta phải gặm nhấm nỗi hối tiếc vì đã lạc mãi mãi hơi ấm một bàn tay. Hãy biến lời ước “ước gì, con biết trước” thành hành động tri ân ngay hôm nay. Bởi lẽ, hơi ấm và vòng tay của Bà là hữu hạn, nhưng tình yêu và những kí ức Bà trao tặng sẽ là ngọn lửa chứa niềm tin dai dẳng, soi sáng và nâng đỡ tâm hồn ta đi.
Hãy cho biết trải nghiệm của bạn với nội dung trên
Danh sách đánh giá (0 đánh giá)
