KHÁT VỌNG TUỔI TRẺ TRONG THỜI CHIẾN
KHÁT VỌNG TUỔI TRẺ TRONG THỜI CHIẾN

Thông tin lớp Sirius – ôn thi HSG chuyên sâu: https://forms.gle/7JGnemLi95VtTbPF7
Trong văn học thời chiến, khát vọng lớn nhất của tuổi trẻ không phải là tự khẳng định cá nhân đơn thuần, mà là khát vọng được hiện diện trong vận mệnh của đất nước. Trong “Bài thơ về tiểu đội xe không kính”, Phạm Tiến Duật đã khắc họa những người lính lái xe với tư thế “nhìn thẳng”. Cái nhìn ấy không chỉ là nhìn đường, nhìn bom đạn, mà là nhìn thẳng vào trách nhiệm của thế hệ mình. Trong gian khổ tận cùng, khi người lính đối diện với xe không kính, không mui, không đèn,.. thì sức mạnh tinh thần lại lên ngôi. Chính khát vọng giải phóng miền Nam đã biến những thiếu hụt về vật chất thành biểu tượng của lòng yêu nước, nhiệt huyết. Họ không lái xe bằng máy móc, họ lái bằng “một trái tim” – hình ảnh ẩn dụ cho việc lấy tình yêu Tổ quốc làm “động cơ” vĩnh cửu.
Khát vọng cao nhất của thanh niên thời chiến là sự tự nguyện hóa thân vào dáng hình xứ sở. Hình ảnh mười cô gái tại Ngã ba Đồng Lộc hay những người lính ngã xuống ở Thành cổ Quảng Trị là minh chứng cho khát vọng cống hiến, mang đến tự do hoà bình cho dân tộc. Đọc những dòng nhật ký của Nguyễn Văn Thạc hay Đặng Thùy Trâm, ta thấy một khát vọng sống mãnh liệt đi đôi với sự sẵn sàng hy sinh. Đây không phải là sự mất mát, mà là sự “trường tồn hóa” tuổi thanh xuân. Họ ngã xuống ở tuổi đôi mươi để đất nước có một mùa xuân vĩnh cửu. Khát vọng của họ đã vượt ra khỏi giới hạn của một đời người, trở thành mạch ngầm nuôi dưỡng lòng yêu nước cho các thế hệ mai sau. Sự hy sinh ấy nhắc nhở chúng ta rằng: Giá trị của một thanh xuân không nằm ở độ dài của năm tháng, mà ở độ sâu của dấu ấn họ để lại cho dân tộc.
Trong khi xã hội hiện đại đôi khi khiến người trẻ rơi vào trạng thái “vô định”, thì tuổi trẻ thời chiến là tấm gương phản chiếu về sức mạnh của mục tiêu. Họ sống có tiêu điểm, yêu có lý tưởng và chết có ý nghĩa. Khát vọng của họ là một lời chất vấn mạnh mẽ đến chúng ta hôm nay: Chúng ta đang làm gì với “mùa xuân” của mình? Liệu chúng ta có đang dấn thân đủ mạnh, yêu đủ sâu và cống hiến đủ để xứng đáng với những khát vọng đã hóa thành đất đá, cỏ cây của ông cha ta ngày trước? Khi chúng ta than vãn về những áp lực nhỏ nhặt, hãy nhớ về những chàng trai, cô gái ở ngã ba Đồng Lộc hay Thành cổ Quảng Trị – những người đã dùng tuổi trẻ để viết nên định nghĩa về sự bất tử. Sự dấn thân của họ là một lời nhắc nhở rằng: Một cuộc đời chỉ thực sự bắt đầu khi nó được sống vì một điều gì đó lớn lao hơn chính nó. Đừng để thanh xuân của mình chỉ là những năm tháng tồn tại mờ nhạt, hãy biến nó thành một cuộc hành trình có đích đến, đóng góp về công cuộc xây dựng đất nước phồn thịnh, ngày càng phát triển.
Hãy cho biết trải nghiệm của bạn với nội dung trên
Danh sách đánh giá (0 đánh giá)
