HÌNH TƯỢNG NGƯỜI MẸ TRONG VĂN HỌC VIỆT NAM
HÌNH TƯỢNG NGƯỜI MẸ TRONG VĂN HỌC VIỆT NAM
BIỂU TƯỢNG CỦA TÌNH YÊU THƯƠNG VÀ SỰ HY SINH VÔ ĐIỀU KIỆN
Trong văn học Việt Nam, người mẹ luôn xuất hiện cùng với tình yêu thương vô bờ và sự hy sinh thầm lặng dành cho con cái. Tình yêu ấy hiện lên không chỉ là sự chăm sóc, chở che mà còn là sự đánh đổi trong thầm lặng. Họ là những người sẵn sàng hy sinh hạnh phúc, tuổi xuân và cả cuộc đời để cho con được lớn lên trong sự bình yên. Chính sự bao dung và nhẫn nại của người mẹ đã trở thành điểm tựa, trở thành nơi chắp cánh cho những ước mơ và nâng đỡ những bước chân trên hành trình lớn lên của con. Như trong tác phẩm “Con cò”, Chế Lan Viên đã mượn hình ảnh cánh cò từ lời ru của mẹ để khẳng định rằng tình mẫu tử sẽ luôn đồng hành cùng con trên suốt hành trình trưởng thành “Con dù lớn vẫn là con của mẹ / Đi hết đời, lòng mẹ vẫn theo con”. Qua hình tượng ấy, văn học không chỉ ngợi ca tình mẫu tử thiêng liêng mà còn khơi gợi trong mỗi người lòng biết ơn và ý thức gìn giữ những giá trị thiêng liêng của gia đình, cội nguồn đầu tiên của mỗi cuộc đời.
BIỂU TƯỢNG CỦA SỨC MẠNH DÂN TỘC VÀ TINH THẦN BẤT KHUẤT
Không chỉ là người giữ lửa cho mái ấm gia đình, người mẹ trong văn học Việt Nam còn mang vẻ đẹp của lòng yêu nước và sức mạnh dân tộc, đặc biệt trong những năm tháng chiến tranh. Họ vừa là hậu phương vững chắc, vừa tiễn chồng, tiễn con ra trận, vừa là những người trực tiếp gánh vác công việc sản xuất lương thực, thậm chí sẵn sàng đứng lên chiến đấu Tổ quốc cần. Dẫu phải đối diện với mất mát và đau thương, người mẹ vẫn giữ trọn niềm tin vào ngày đất nước hòa bình. Trong “Khúc hát ru những em bé lớn trên lưng mẹ”, tác giả Nguyễn Khoa Điềm đã gợi lên hình ảnh người mẹ Tà ôi vừa địu con, vừa lao động, vừa tham gia kháng chiến, gửi gắm vào từng lời ru tình yêu con hòa quyện với tình yêu đất nước. Qua đó, văn học đã nâng hình tượng người mẹ từ một cá nhân bình dị trở thành biểu tượng của ý chí kiên cường, lòng yêu nước và sức sống mãnh liệt của dân tộc Việt Nam.
BIỂU TƯỢNG CỦA CỘI NGUỒN VÀ NHỮNG GIÁ TRỊ NHÂN VĂN BỀN VỮNG
Vượt lên trên ý nghĩa của một nhân vật trong tác phẩm, người mẹ còn trở thành biểu tượng của cội nguồn, quê hương và là người giữ lửa cho những giá trị nhân văn bền vững. Mẹ là nơi lưu giữ ký ức tuổi thơ, là chiếc nôi nuôi dưỡng tâm hồn và là điểm tựa tinh thần để mỗi người tìm về sau những biến động của cuộc sống. Bởi vậy, hình tượng người mẹ thường gắn liền với những giá trị như lòng nhân ái, sự thủy chung, đạo hiếu và tình yêu quê hương đất nước. Hình tượng người bà trong “Bếp lửa” của Bằng Việt cũng có thể được nhìn nhận như sự nối dài của hình tượng người mẹ, người gìn giữ ngọn lửa gia đình. Họ không chỉ dành tình cảm cho người con của mình mà tình cảm, sự hy sinh và lòng yêu thương còn tiếp diễn đến thế hệ tiếp sau, những người mẹ tiếp tục truyền lại niềm tin và những giá trị sống cho thế hệ sau nữa. Qua hình ảnh ấy, văn học không chỉ kể câu chuyện của một con người mà còn gìn giữ và truyền lại những giá trị văn hóa tốt đẹp đã bồi đắp nên tâm hồn của nhiều thế hệ người Việt.
Thông tin lớp văn 9 vào 10 offline tại Đống Đa: https://forms.gle/7QDNPdm5dWdyXWSZ6
Hãy cho biết trải nghiệm của bạn với nội dung trên
Danh sách đánh giá (0 đánh giá)
