DẪN CHỨNG NGHỊ LUẬN XÃ HỘI VỀ LÒNG BIẾT ƠN
DẪN CHỨNG NGHỊ LUẬN XÃ HỘI VỀ LÒNG BIẾT ƠN

Dẫn chứng số 1
Nguyễn Huỳnh Nhật Tiến chàng trai Việt vừa nhận bằng Thạc sĩ tại Đại học Duke (Mỹ) từng khiến cả khán phòng lặng đi khi cất giọng hát ca khúc Ước mơ của mẹ ngay trong lễ tốt nghiệp, như một lời tri ân gửi đến đấng sinh thành. Giữa những thành tích học thuật đáng nể, điều đọng lại ở anh vẫn là tấm lòng hướng về gia đình. Câu chuyện của anh không chỉ là niềm tự hào của một cá nhân, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc: thành công thực sự không chỉ được đo bằng những đỉnh cao đã chinh phục, mà còn bằng cách người ta biết ơn và trân trọng những hy sinh lặng thầm đã nâng đỡ mình trên suốt hành trình trưởng thành.
Dẫn chứng số 2
Giữa Trung tâm Hội nghị Quốc gia, hơn một nghìn tân cử nhân của Cao đẳng FPT Polytechnic đã cùng nhau tạo nên một khoảnh khắc khiến cả khán phòng lặng đi họ đồng loạt đặt tay lên ngực, cúi đầu thật sâu để tri ân cha mẹ. Không cần những lời phát biểu hoa mỹ, chỉ một cử chỉ giản dị ấy cũng đủ khiến nhiều bậc phụ huynh ngồi phía dưới không kìm được nước mắt. Trong số đó có Nguyễn Thanh Trà, tân cử nhân ngành Digital Marketing, người xem mẹ là chỗ dựa tinh thần đầu tiên và bền bỉ nhất trên hành trình vào đời của mình. Với Trà cũng như hàng nghìn bạn trẻ có mặt hôm ấy, tấm bằng tốt nghiệp trên tay không đơn thuần là thành quả của riêng bốn năm đèn sách, mà còn là kết tinh của biết bao tháng ngày cha mẹ âm thầm đồng hành, lo toan phía sau. Ta thấy được lòng biết ơn đôi khi không cần đến những điều lớn lao, mà chỉ cần một cái cúi đầu đúng lúc để nói rằng, thành công của con hôm nay có một phần rất lớn thuộc về cha mẹ.
Dẫn chứng số 3
Tân kỹ sư Ngô Công Tiến Anh – thủ khoa xuất sắc ngành Cơ điện tử, Đại học Bách khoa Hà Nội với GPA 3,69/4 là minh chứng cho sức mạnh của tình thân và lòng biết ơn. Mồ côi cha từ khi mới 9 tháng tuổi, Tiến Anh lớn lên trong vòng tay tần tảo của mẹ một mình làm ruộng, nhận may vá thuê để nuôi hai anh em ăn học nên người. Trong giây phút vinh quang nhận tấm bằng tốt nghiệp loại xuất sắc, chàng kỹ sư trẻ đã không giấu được những giọt nước mắt hạnh phúc xen lẫn nghẹn ngào khi nhắc đến mẹ và anh trai những con người đã âm thầm hy sinh để làm điểm tựa cho anh suốt chặng đường dài. Với Tiến Anh, gia đình chính là “hậu phương vững chắc nhất”, là nguồn động lực để anh chinh phục tri thức. Câu chuyện ấy nhắc ta rằng, sau mỗi vinh quang thường ẩn chứa những hy sinh lặng thầm dễ bị lãng quên giữa niềm vui chiến thắng. Và thành công chỉ thực sự trọn vẹn khi ta biết tri ân những bàn tay đã nâng đỡ mình đi qua giông bão.
Hãy cho biết trải nghiệm của bạn với nội dung trên
Danh sách đánh giá (0 đánh giá)
