DẪN CHỨNG NGHỊ LUẬN XÃ HỘI VỀ LÒNG NHÂN ÁI
DẪN CHỨNG NGHỊ LUẬN XÃ HỘI VỀ LÒNG NHÂN ÁI

Thông tin lớp Văn ôn THPTQG OFFLINE: https://forms.gle/gnVipgA1xs3LCQ8s96
__________________
Giữa nhịp sống vội vã, những câu chuyện về tấm lòng nhân ái giống như một khoảng dừng dịu dàng để con người kịp nhìn lại cách mình đối xử với thế giới xung quanh. Đó có thể là hành động nhỏ: nhường ghế trên xe buýt, giúp một người lạ giữa cơn mưa, hay lặng lẽ chìa tay khi ai đó đang chông chênh. Những điều tưởng rất bình thường ấy lại có sức lay động mạnh mẽ, bởi chúng nhắc ta nhớ rằng lòng tốt chưa bao giờ là điều xa xỉ, chỉ là đôi khi bị quên đi giữa guồng quay bận rộn.
Khi được kể lại, những câu chuyện nhân ái không chỉ dừng ở việc “cảm động cho qua”, mà còn khơi dậy mong muốn sống tử tế hơn mỗi ngày. Mỗi mẩu chuyện đẹp là một lời nhắc nhẹ nhàng: thế giới này vẫn có rất nhiều điều ấm áp, và chính mình cũng có thể trở thành một phần của sự ấm áp ấy. Theo chân RubikEdu khám phá bài viết “Lan toả những câu chuyện về tấm lòng nhân ái” để tìm thấy những câu chuyện giản dị mà sâu sắc, học cách đưa dẫn chứng đời sống vào bài nghị luận xã hội, đồng thời nuôi dưỡng góc nhìn tích cực, nhân văn khi viết và khi sống.
ANH TRẦN PHƯỚC HOÀ
Anh Trần Phước Hoà (quận Bình Tân) là người đã khởi xướng mô hình quán cơm chay 5.000 đồng, mang đến những bữa ăn giản dị nhưng chan chứa nghĩa tình cho người lao động nghèo và những mảnh đời kém may mắn. Với anh, quán cơm không chỉ giúp người khác no bụng mà còn là nơi kết nối những tấm lòng, khi việc hỏi han, trò chuyện cùng bà con đã trở thành thói quen thân thuộc. Anh chia sẻ rằng chính niềm vui và sự an tâm hiện lên trên gương mặt người ăn mới là phần thưởng lớn nhất đối với mình. Từ những suất cơm nhỏ bé, anh Hoà đã lan tỏa hơi ấm của tình người, tiếp thêm động lực để nhiều người vững tin hơn vào cuộc sống. Hành động âm thầm nhưng bền bỉ ấy là minh chứng rõ nét cho tấm lòng nhân ái giản dị mà sâu sắc giữa đời thường.
BÀ ĐÀO NGỌC ĐÀO
Trong đời sống còn nhiều nhọc nhằn, câu chuyện về bà Đào Ngọc Đào (47 tuổi, TP. Cần Thơ) là một dẫn chứng tiêu biểu cho vẻ đẹp của tình mẫu tử và nghị lực bền bỉ. Hơn sáu năm qua, bà làm “đôi chân” cho hai con trai khuyết tật là Đặng Ngọc Minh Tân và Đặng Ngọc Minh Hưng trên hành trình đến trường tìm con chữ. Dù gia đình nghèo, chồng làm phụ hồ, bản thân lo việc nhà, bà vẫn ngày ngày bế con lên xe lăn, đẩy bộ đến trường rồi chở bằng xe điện, có hôm phải ngược xuôi nhiều lượt vì hai anh em học khác trường, khác hướng đường. Khi con lớn dần, nặng gần bằng mẹ, mỗi lần bế con là một lần mẹ gồng mình chịu đựng cả thể lực lẫn nỗi lo tương lai. Thứ nâng bước hai đứa trẻ không chỉ là đôi tay gầy của người mẹ nghèo, mà còn là niềm tin âm thầm rằng con chữ sẽ mở ra hy vọng cho những phận đời thiệt thòi.
ÔNG NGUYỄN NGỌC BÌNH
Giữa những toan tính đời thường, hành động của ông Nguyễn Ngọc Bình, một shipper sống tại phường Chính Gián, quận Thanh Khê, TP. Đà Nẵng, là minh chứng rõ ràng cho sự trung thực và lòng tốt không cần phô trương. Tối 28.1.2025, trên đường đi giao hàng về, ông nhặt được gói tiền 9,9 triệu đồng, số tiền thậm chí còn hơn cả tháng thu nhập của hai vợ chồng. Thay vì giữ lại, ông nhờ con trai đăng tin trên mạng xã hội để tìm người đánh rơi và nhanh chóng trả lại cho ông Phạm Văn Cư, một thợ xây nghèo quê Quảng Nam, đang buồn bã vì mất khoản tiền công hai tháng lương dành lo Tết. Hành động tử tế đúng vào những ngày cận Tết không chỉ giúp một gia đình tránh cảnh “mất Tết”, mà còn nhắc mỗi người rằng giữa cuộc sống nhiều áp lực, lòng trung thực vẫn đủ sức làm ấm lại niềm tin vào con người.
Hãy cho biết trải nghiệm của bạn với nội dung trên
Danh sách đánh giá (0 đánh giá)
