NGHỆ THUẬT LÀ SỰ VƯƠN TỚI, SỰ HƯỚNG VỀ, SỰ NÍU GIỮ MÃI MÃI TÍNH NGƯỜI CHO CON NGƯỜI” (NGUYÊN NGỌC)
NGHỆ THUẬT LÀ SỰ VƯƠN TỚI, SỰ HƯỚNG VỀ, SỰ NÍU GIỮ MÃI MÃI TÍNH NGƯỜI CHO CON NGƯỜI” (NGUYÊN NGỌC)
Thông tin lớp lớp 9 vào 10 Offline: https://forms.gle/T9iXwDmay16zNtiUA
__________________
Văn chương nghệ thuật không đơn giản chỉ là những con chữ, những áng thơ, những mẩu chuyện. Mà nghệ thuật cũng giống như một sợi dây vô hình giúp con người giữ lại được những kỉ niệm đẹp đẽ, những kí ức tươi đẹp nhất của một đời người. Văn chương luôn là như thế, nó là những gì gần gũi nhất, bình dị nhất, khơi gợi được cho con người nhiều cảm xúc nhất, làm cho con người hoàn thiện bản thân mình hơn. Văn chương quan trọng là thế nếu một ngày nó biến mất thì sẽ ra sao? Có chăng cuộc sống của con người sẽ trở nên tẻ nhạt, trống rỗng hơn. Bởi vậy nên Nguyên Ngọc đã cho rằng “Nghệ thuật là sự vươn tới, sự hướng về, sự níu giữ mãi tính người cho con người”. Đó chính là sứ mệnh cao cả của nghệ thuật đối với con người.
Câu nói trên của Nguyên Ngọc đang bàn đến chức năng giáo dục của văn chương. Nghệ thuật không bao giờ dừng lại ở những gì nó đã và đang có, nghệ thuật luôn khao khát “vươn tới”, tìm hiểu những giá trị của con người, cuộc sống. Mục đích của nó là luôn phải khám phá, tự phản ánh để có thể hoàn thiện hơn. Văn học luôn “hướng về con người”, nó luôn muốn hướng con người đến cái chân – thiện – mỹ. Bởi lẽ trung tâm phản ánh của văn học chính là con người, dù ở bất kỳ thời đại nào thì văn học cũng luôn hướng đến con người để khơi dậy soi rọi tâm hồn. Văn học nghệ thuật luôn mang một sức mạnh thật kỳ diệu, nó giúp con người hiểu ra được nhiều giá trị quý giá trong cuộc sống muôn màu, giúp con người hồi tưởng nhớ lại những gì mình đã có, giúp con người có được những phẩm chất cao quý nhất của một con người.
Cũng như M.Gorki khẳng định “Văn học giúp con người hiểu được bản thân mình, nâng cao niềm tin vào bản thân và làm nảy nở ở con người khát vọng hướng tới chân lí”. Văn học cũng luôn giúp con người tin tưởng hơn vào cuộc sống tươi đẹp, nó không chỉ giúp ta hiểu hơn về cuộc đời mà còn giúp ta hiểu được chính bản thân mình. Nhờ hướng về tính nhân văn mà mỗi tác phẩm văn học đề ra bao giờ cũng sống mãi với thời gian và trở thành tác phẩm chân chính của mọi thời đại. Trong đó tác phẩm ấy sẽ thể hiện tính nhân đạo qua nhiều phương diện: lên án, phê phán, ca ngợi phẩm chất tốt đẹp của con người… để từ ấy giúp con người có thể hoàn thiện chính mình, bởi lẽ xét đến cùng văn chương luôn giáo dục con người hướng đến cái thiện, lên án những cái ác.
Chẳng hạn như trong tác phẩm “Chí Phèo” của Nam Cao, tác giả đã dùng nghệ thuật để phản ánh được cái tàn bạo của xã hội lúc bấy giờ. Đó là một bức tranh nông thôn u ám, chế độ cũ đã biến Chí Phèo từ một người hiền lành, nhân hậu lại trở thành “con quỷ dữ của làng Vũ Đại”. Tác phẩm cũng là sự lên án của xã hội nửa phong kiến, nó đã bóc lột, đẩy người nông dân vào bước đường cùng. Nhưng mặt khác, ta lại thấy được cái tính nhân đạo, nhân tính của Chí Phèo được níu giữ. Nó là lời kêu gọi đấu tranh để có sự sống, khao khát được làm một con người lương thiện “Ai cho tao lương thiện?”. Đồng thời khi độc giả đọc tác phẩm, người đọc sẽ biết đồng cảm, xót thương cho số phận người nông dân lúc bấy giờ.
Ý kiến của Nguyên Ngọc đã khẳng định đúng và chính xác về chức năng giáo dục của văn học. Nó trở thành một chân lý muôn thuở sống mãi với với dòng chảy của thời gian. Nghệ thuật luôn là thế, nó luôn phải phản ánh đúng thời đại, nhưng qua ấy cũng phải “vươn tới”, “níu giữ”, “hướng về” những điều nhân văn nhất trong cuộc sống. Nghệ thuật không dừng chân tại chỗ mà nó phải luôn tìm cách sáng tạo phản ánh được cái mới của thời đại, nhưng cũng phải làm sao để giữ được cái gốc, cốt lõi, giá trị của nó. Bởi lẽ cuối cùng nghệ thuật chỉ thực sự có ý nghĩa khi nó biết phản ánh đúng thời đại, nhưng phải biết hướng về những giá trị nhân đạo, hướng về con người, níu giữ được phẩm chất tốt nhất của con người.
Hãy cho biết trải nghiệm của bạn với nội dung trên
Danh sách đánh giá (0 đánh giá)
