NHỮNG NGƯỜI KHÔNG TÊN ĐÃ LÀM NÊN HÌNH HÀI “ĐẤT NƯỚC”
NHỮNG NGƯỜI KHÔNG TÊN ĐÃ LÀM NÊN HÌNH HÀI “ĐẤT NƯỚC”

Trang sử đỏ
“Có nơi nào như Đất nước chúng ta
Viết bằng máu cả ngàn chương sử đỏ
Khi giặc đến vạn người con quyết tử
Cho một lần Tổ quốc được sinh ra…”
(Nguyễn Việt Chiến)
Bốn câu thơ của Nguyễn Việt Chiến khiến ta lặng người trước một sự thật giản dị mà thiêng liêng. Đất nước hôm nay được dựng nên từ máu xương của bao thế hệ đã ngã xuống. “Vạn người con quyết tử” không chọn cái chết vì tuyệt vọng, mà chọn hy sinh như một cách để Tổ quốc được “sinh ra” thêm một lần nữa tồn tại, hồi sinh và được tiếp nối. Đọc những câu thơ ấy, lòng biết ơn trong ta không còn là khái niệm sách vở, mà hóa thành nỗi rưng rưng trước những cuộc đời đã lặng lẽ đánh đổi tuổi xuân cho hòa bình hôm nay. Tình yêu nước, suy cho cùng, không phải lời hô hào, mà là cách mỗi người biến lòng biết ơn thành khát vọng cống hiến, để những trang sử đỏ kia không bao giờ khép lại trong lãng quên.
Họ không tên, nhưng Đất Nước nhớ
“Trong bốn ngàn lớp người giống ta lứa tuổi
Họ đã sống và chết
Giản dị và bình tâm
Không ai nhớ mặt đặt tên
Nhưng họ đã làm ra Đất Nước”
(“Đất nước” – Nguyễn Khoa Điềm)
Đoạn thơ gợi lên hình ảnh của biết bao thế hệ người Việt đã lặng lẽ dâng cả tuổi xuân cho quê hương, không một lời đòi hỏi được nhớ tên, được vinh danh. Họ chỉ sống, chiến đấu và ngã xuống vì một điều gì đó lớn hơn chính bản thân mình, và có lẽ với họ, như vậy là đủ. Cũng chính những con người bình dị, vô danh ấy, bằng từng mảnh đời nhỏ bé của mình, đã góp nên dáng hình đất nước ngày hôm nay. Để rồi mỗi phút giây bình yên ta có được đều mang trong đó ít nhiều dấu vết của mất mát, của những hy sinh không ai kể lại. Càng nghĩ về điều đó, ta càng thấy yêu quê hương mình hơn, càng biết trân trọng hòa bình và biết ơn những người đã đi qua bao năm tháng gian khó để giữ lấy nó cho mình.
rubikvanchuong.edu.vn
Một đời tiến công
“Ngã trên dây thép ba tầng
Một bàn tay chưa rời báng súng,
Chân lưng chừng nửa bước xung phong.
Ôi những con người mỗi khi nằm xuống
Vẫn nằm trong tư thế tiến công!”
(“Giá từng thước đất” – Chính Hữu)
Có những con người đã sống trọn đời trong tư thế xung phong, và ngay cả khi ngã xuống, tư thế ấy vẫn không hề thay đổi. Hình ảnh ấy trong thơ Chính Hữu khiến ta nghẹn lòng, nhưng hơn cả nghẹn lòng là một sự cúi đầu trước ý chí chưa từng chịu khuất phục, ngay trong khoảnh khắc cuối cùng của đời người. Sự ngã xuống tưởng như là điểm dừng, vậy mà lại hóa thành một tư thế vẫn đang tiến công, biến hy sinh cá nhân thành sức mạnh tinh thần chảy mãi trong lòng dân tộc. Họ đã dùng những năm tháng đẹp nhất đời mình để giữ lấy từng tấc đất quê hương, không một chút do dự. Nhìn vào dáng đứng bất khuất ấy, ta càng thấm thía rằng hòa bình chưa bao giờ là điều tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng cả tuổi xuân của biết bao người đã nằm lại nơi chiến trường.
Hãy cho biết trải nghiệm của bạn với nội dung trên
Danh sách đánh giá (0 đánh giá)
